- Thể loại: Truyện Tình Yêu.
- Ngày gửi: 2015-07-14/13:18:45
- Người gửi: Admin
- Lượt xem: 325
Đã thu rồi anh ạ!
Thu không chợt đến khi em thức dậy vào buổi sáng, không bất ngờ khiến em ngỡ ngàng và bất giác nhận ra mà thu đến thật nhẹ nhàng như em có thể cảm nhận thấy rõ ràng lắm.
Hơi thở giao mùa em cảm nhận được trong từng phút giây, trong sự giao động nhẹ nhất…
Chẳng như anh anh ạ!
Anh đến nhẹ nhàng nhưng khiến em giật mình, và khi anh ra đi cũng như thế... bất chợt.
♥ Nhớ không anh? Nhớ cái nắm tay đầu tiên bối rối, cái nắm tay bất chợt mà khiến em giật mình, nhưng ấm, cái gục đầu trên bờ vai anh bình yên đến lạ. Những xúc cảm thoáng qua tưởng chừng không vương vấn mà viết nên câu chuyện của em, câu chuyên ám ảnh em thật dài.
♥ Nhớ không anh? Nhớ cái rét căm của mùa đông, rét đến run người, ánh mắt lầm lì chờ đợi của anh, cảm xúc băn khoăn, khoảng thời gian trằn trọc nghĩ suy của em về lời tỏ tình bất ngờ anh nói đêm khuya lạnh. Dòng tin nhắn dài, kéo dài thêm đêm em thức trắng nhưng không kéo dài khoảng thời gian với em là hạnh phúc. Ngắn ngủi nhưng không nhạt nhòa.
♥ Nhớ không anh? Nhớ những con đường hun hút anh và em đã đi qua, những con đường mà em vẫn gục đầu trên bờ vai anh ngủ ngon lành, bình yên đến lạ. Nhớ bàn tay em bé nhỏ trong bàn tay anh gầy gầy, cái nắm tay thật chặt…tưởng chừng thật chặt! Đi qua những con đường hun hút ấy, anh còn nhớ không anh?
♥ Nhớ không anh? Nhớ những câu chuyện của mình về những nơi mình sắp đến, nhưng giờ chỉ còn là sắp đến của ngày hôm qua. Những con đường cứ đi chỉ để đi, không mục đích, không điểm dừng đơn giản chỉ để em và anh có thể được ở bên nhau.
Bất chấp những cơn mưa mà em vẫn cứ đi, những hạt mưa vẫn cứ bay bay đậu lên má, lên tóc mang theo niềm vui, làm bừng sáng cả nụ cười em, em yêu mưa từ đó.
Em thích cái heo may nhè nhẹ, êm êm, dịu dàng, nồng ấm của hơi thu.
Em mê hương hoa sữa nồng nàn thu cuối, hương thơm ngọt ngào còn vương vấn sang cả mùa đông.
Vậy mà giờ đây chỉ còn mình em, cũng vẫn những cơn mưa làm ướt bờ vai em mỏng manh, trong cơn gió mùa se lạnh, em vẫn đi, đi để tìm lại trong em những hình ảnh, những kí ức mà nhạt nhòa nước mắt. Em nhớ!
Mùa đông với những cơn gió lầm lì lạnh đến tê cóng, vậy mà em yêu, anh biết chứ?
Vài ngày đông ngắn ngủi viết nên cho em câu chuyện dài, viết nên cho em kí ức và kỉ niệm, in sâu vào trái tim em yếu mềm, khiến em nhớ khi em một mình, khi em bù đầu trong công việc, tất bật trong cuộc sống ồn ào. Để em cứ hoài niệm và mong chờ.
