- Thể loại: Truyện Teen.
- Ngày gửi: 2015-07-12/14:31:57
- Người gửi: Admin
- Lượt xem: 598
Chương 61
Tại sân thượng…
- Hai người đến sớm ghê ha ? – Xu
– Nói luôn chủ đề chính. Nghe nói, từ khi cô chuyển tới đây Lena liên tục gặp những việc xui xẻo, nguy hểm tới tính mạng. Gần nhất là việc Lena bị nhốt ở phòng Hóa kín mít và ai đó đã thả thuốc mê dạng khói vào. Là cô làm phải không ? – Rick.
- Cô theo dõi tôi ? – Xu.
- Vậy đúng là cô làm ư ? – Sun.
- Đúng vậy. Tôi ghét nhỏ Lena lắm – Xu.
- Tại sao ? – Rick.
- Nhà nó giàu có nên lúc nào cũng được mọi người vây quanh. Tôi chuyển đến, không ai bắt chuyện với tôi, còn tỏ ra khinh miệt tôi nữa. Không chỉ vậy, tại bố nó mà cha tôi mất việc. Bây giờ, công ty cha tôi chỉ còn là 1 cái danh hão – Xu.
- Mẹ cô bị bệnh tim nên cô phải ngày đêm làm thêm kiếm tiền nuôi mẹ. Còn công ty cha cô, ngày 1 giàu có nên toàn bộ những nhân viên có tay nghề đầu bị đuổi đi, thay bằng những nhân viên mới. Mọi người trong công ty ăn chơi, rượu chè, bài bạc. Bạn bè lâu năm, vì cha cô nên bố của Lena buộc phải cho phá sập công ty đó, và sắp xếp cho cha cô 1 công việc. Những cha cô cố chấp, không chịu nghe theo nên giờ thất nghiệp, gây cho gia đình hoàn cảnh hốn đốn này – Rick.
- Vậy mà cô nói là tại Lena sao ? – Sun.
- Không ! Tôi không tin. Những lời cô nói ra chỉ nhằm để bao che cho con nhỏ Lena đó mà thôi – Xu.
- Này ! – Sun.
- Hahaha…Tôi đã nhắn tin cho con nhỏ Lena rồi. Cô ta có đau khổ tột cùng tới như thế nào thì cũng phải lên gặp tôi thôi – Xu.
Ầm !
- Xu ! Cậu gọi mình lên đây có việc gì thế ? Sao có cả 2 chị ở đây nữa ? - Lena
- Ra đây ! – Xu.
- Huh ? – Lena hiếu kì tiến lại gần.
Xu láy tay đẩy phăng Lena xuống. Ren từ sau cánh cửa vọt ra. Ren đã nghe toàn bộ cậu chuyện. Hiểu ra được tận gốc vấn đề. Tuy không nhìn thấy những Ren linh cảm được Lena đang gặp nguy hiểm, nên lao ra, nhảy xuống cứu Lena.
#40 T/g : Tầng 15 chứ chả chơi được đâu. Móa ơi ~ #41
Dù có đang rơi tự do, sẽ tựa như 1 li thủy tĩnh vỡ nát nằm bẹp dưới đất, những Ren vẫn cố nói với Lena.
- Nắm lấy tay tớ ! – Ren.
Lena cố với, rồi nắm chặt lấy tay Ren.
- Nắm chắc vào nhé – Ren cố víu vào 1 cửa sổ ở lầu 5.
Bàn tay kia, đầy những vết xước, 1 dòng máu đỏ tươi chầm chầm chảy xuống từ những ngón tay cố víu, cũng như cố vớt lấy sinh mạng của 2 con người.
Nhưng tay Ren khá trơn, liệu có thể trụ thêm được bao lâu đây…
Trên tầng thượng…
Rick nhòm xuống…
- Ren ! Lena ! Hai em đang ở đâu ? – Rick.
- Em cũng không rõ nữa. Hình như là ở tầng 3,4,5,6 gì đấy – Ren.
- Kin ! Gin ! Chạy xuống tầng 3, 4,5, 6 tìm xem Lena và Ren có ở đấy không. Khả năng họ đang bám víu lấy 1 cái cửa sổ. Nhanh lên. Sinh mạng họ tùy thuộc vào 2 người đấy – Rick hét thật lớn vào điện thoại
Họ cũng vội vàng chẳng kém gì, dập máy luôn mà không thèm nói lấy 1 từ.
- Sun ! Chạy xuống gọi đội cứu trợ đi ! – Rick
Sun cũng vội vàng chạy đi ngay.
- Còn cô ! Cô nghĩ mình là ai ? – Rick
- Hứ ! Nó xứng đáng bị thế ! – Xu.
Chát…Cái tát lãnh gọn trên khuôn mặt Xu.
- Cô dám tát tôi ? – Xu.
- Thế cô nghĩ cô là ai ? Tâm can còn không bằng 1 đám súc vật – Rick nói rồi dùng chân đạp thật mạnh vào bụng Xu.
Ả ta phụt ra máu, nằm ôm bụng, trông vẻ mặt đau đớn lắm.
Chỗ Ren và Lena…
- Bỏ tớ ra. Nếu không cả 2 chúng ta sẽ chết ! – Lena.
- Không…Tớ không bỏ ra đâu. Nếu được, cả 2 ta sẽ chết cùng nhau. – Ren.
- Thả tay ra đi – Lena hét lớn mà mắt đẫm lệ.
- Tớ xin lỗi. Có chết tớ cũng không buông ra đâu. Thật ra, chuyện của 11 năm trước, lúc chúng ta 5 tuổi là như vầy…Ông nội tớ giả bệnh không cho tớ về Việt Nam. Tớ cũng vì không muốn cậu ngóng chờ nên đành viết thư nói dối cậu. Còn chuyện với Xu thực ra chỉ là hiểu lầm thôi. Cô ta nói sẽ không làm gì cậu, nên tớ đành làm theo điều kiện của cô ta – Ren.
- Cậu có biết khi đó tớ đau đớn thế nào không ? Tại sao cậu không giải thích. Chỉ cần cậu giải thích là tớ sẽ bỏ cuộc mà – Đôi mắt Lena đẫm lệ, trên môi là nụ cười tươi rói.
- Thì nói dối là cách nhanh nhất mà – Ren.
Thời điểm cuối cùng cũng đến. Ren không thể trụ nổi lâu hơn nữa. Tay Ren trượt xuống, Ren và Lena rơi xuống.
1 phút sau…
- Bọn mình chưa chết à ? – Ren.
- Chắc vậy á ? – lena.
- 2 đứa này nặng quá. Về giảm cân cho anh – Gin + Kin.
- Vị cứu tinh ! – Ren.
- Anh Hai ! – Lena vui mừng.
- Nếu không nhờ Sun chạy xuống vô tình nhìn thấy chân Lena thì chắc bây giờ em tiêu rồi nha. Lúc đó tha hồ tâm sự dưới đất ! – Gin.
- Anh cứ đùa ! – Lena
5 phút sau..Ren và Lena được kéo lên. Cả đám thở hồng hộc…
Tại nhà Rick…
- Ý tay em sưng hết lên rồi kìa, còn có nhiều vết xước nữa – Sun.
- Hì ! Tại em cố tìm chỗ bám để 2 đứa không bị rơi đó mà ! – Ren chỉ biết gãi đầu cười trừ.
- Thôi đưa đây chị băng cho. Mà lúc đó chị nghe được thứ rất hay nha – Sun.
- Gì vậy ? – Kin.
- Cái gì mà tớ nói dối cậu vì không muốn cậu ngóng chờ - Sun.
- Còn còn, cậu biết tớ đau thế nào không ? – Gin.
- Tớ biết. Tớ biết cậu bị đau bụng. Tớ sắp được làm chú rồi. Hạnh phúc quá – Kin.
- Í nói Gin đang mang thai á ? Yeah ! Sắp được làm mẹ rồi - Sun.
#40 T/g : Hở ? Có 1 thứ gì đó không hợp lí ở đây =..= #41
- Tên kia.! Nói gì hả ? – Gin chạy đến đánh Kin.
- Nói gì đâu – Kin chạy ngay.
- Bạn bè mà nỡ nói xấu nhau thế nhỉ ? – Gin giả bộ cười cười.
- Hết giận rồi à ? – Kin dừng lại.
- Hết giận cái nỗi gì !! Tên kia ! Ta giết mi ! – Gin nhảy đến oánh Kin không thương tiếc…
- Á..Á…Xin lỗi mà – Kin.
Sau cả 1 ngày dài mệt mỏi, cuối cùng mọi người có thể tiếp tục cười đùa với nhau như vậy.
Chương 62
Ngày hôm sau…
- Cả lớp im lặng, hôm nay lớ chúng ta có học sinh mới – GV.
Học sinh mới từ từ bước vào lớp. 1 cô bé với nước da rám nắng, mặt đầy tàn nhang, và trông rất giống 1 người nào đó.
- Xin chào ! Mình là Trần Thị Thục Đoan, cứ gọi mình là Xuy. Mình là học sinh nhận học bổng, mong mọi người giúp đỡ. Công ty nhà mình phá sản 1 năm trước nên giờ gia cảnh nhà mình vô cùng là bình thường. Mong mọi người giúp đỡ - Xuy.
- Em ngồi ở bàn trống kia đi – GV.
Xuy đi qua Kin, 4 mắt nhìn nhau. Tự dưng mặt Xuy đỏ bừng.
Rick nhìn thấy, nhíu mày lại, nhưng rồi cũng thả lỏng và quay đi ngay tức khắc.
- Xin chào bạn. Mình là Sun tên thật là Phan Ngọc Anh. Người ngồi cạnh mình là bạn trai của mình gọi Gin tên thật là Lâm Thiên Vũ. Đây là em trai của mình tên là Hoàng Tuấn Anh, gọi Kin. Cô gái lạnh lùng ngồi cạnh Kin là Trần Hân Hân, cô ấy cũng là học sinh nhận học bổng như cậu đấy – Sun.
- Xin chào. Mong mọi người giúp đỡ nha – Xuy.
- Trời ơi. Lại thêm 1 đứa nhận học bổng nữa. Da đen sì, mắt hí, tóc xơ rối ngồi gần con da ngăm ngăm, đeo cái mắt kiếng dày cộm chiếm nửa khuôn mặt. Thấy mà ớn – Hs nữ 1.
- Kì này 2 đứa làm bạn thân với nhau thì hợp lắm đấy – Hs nữ 2.
- Này ! Bạn tới đây học làm gì vậy ? Mình thấy bạnkhông phải người ở đây, bạn có thể học ở 1 ngôi trường khác mà – Sun bỏ ngoài tai những lời bàn tán.
- Bạn nhận ra ư ? Thực ra mình tới đây để tìm em gái – Xuy.
- Có phải em gái bạn là Trần Thị Thu Bích đúng không ? – Sun.
- Cậu biết à ? Hiện giờ nó đang ở đâu ? – Xuy.
- À..thì…thực…ra – Sun.
- Xin cậu đấy. Làm ơn nói cho mình biết – Xuy.
- Thật ra…em cậu đang bị người của bọn tớ bắt giữ. Tớ sẽ thả ra vào cuối ngày hôm nay – Sun.
- Thật ra, nó bí mật bỏ nhà đi. Mẹ ngày ngày mòn mỏi mong chờ nó trở về để rồi bệnh tim phát tác nên đã khó lòng qua khỏi. Ba vô cùng đau lòng vì cái chết của mẹ nên rượu chè be bét, bị tai nạn giao thông rồi cũng theo mẹ mà đi. Thân làm chị, nay cũng chỉ còn có 1 mình, nên mình quyết định lên đây sống cùng với nó – Xuy.