- Thể loại: Truyện Teen.
- Ngày gửi: 2015-07-12/14:32:51
- Người gửi: Admin
- Lượt xem: 699
- Đã đến đây được hơn 1 năm rồi, ngẫm lại thì có rất nhiều kí ức nhưng những kí ức trong này thì chưa có. Bổ sung – Rick giơ chiếc đĩa lên.
- Bổ sung ? – Gin.
- Đến được đây, gặp được chúng em, vượt qua nhiều khó khăn vậy mà bổ sung kí ức sao ? – Lena.
- Dẫu sao thì kí ức của chị cũng đủ để viết ra 1 cuốn sách rồi đó – Ren.
- Thôi được rồi…Nói thật luôn – Rick.
- Nãy giờ là nói dối sao ? – Đồng thanh.
- Gần như là vậy – Rick.
- Vậy…nói đi – Sun.
- Cậu đã biết tôi là Hiệu trưởng của Moon rồi phải không ? – Rick.
- Gì cơ ? Hiệu trưởng á ? – Gin + Ren + Lena.
- Đương nhiên biết – Sun.
- Từ mai, bác Thomas sẽ nhậm chức Hiệu trưởng của Moon – Rick.
- Chẳng phải bác Thomas đang làm việc ở công ty sao ? – Sun.
- Khỏi lo. Việc ông Thomas đến đây đã trong sự sắp xếp của tôi rồi. Sẽ có người thay bác Thomas. Nói ra đúng thì xử lí thay bác ấy, thay phần việc của tôi và của cậu nên bây giờ không cần cầm Ipad nữa rồi – Rick.
- Hả ? 2 người có công ty riêng sao ? – Gin.
- Tôi làm được 4,5 năm rồi – Rick.
- Vậy người đó thay việc của chị thì chị rảnh hơn rồi còn gì – Lena.
- Tốt quá rồi, vậy tha hồ mà hưởng thụ cuộc sống học trò – Ren.
- Không dễ gì cậu tìm được người như vậy. Đó là ai vậy ? – Sun.
- Còn ai vào đây, tự tay tôi sẽ làm. Tôi sẽ về Mĩ – Rick.
- Cái gì ? – Đồng thanh.
- Khi nào ? Bao lâu ? – Sun.
- Tôi sẽ bay chuyến sáng mai. Tôi không về Việt Nam nữa, cần thiết thì sẽ về. Tôi sẽ về Mĩ quản việc công ty và phụ việc giúp ba ở công ty ông ấy. Nhớ. Không được nói cho cậu ta biết – Rick.
- Ý chị là Kin ? – Lena.
- Ừm! – Rick.
- Vậy đám đồ bừa bộn này…- Sun.
- Chuẩn bị để mai đi. Tính sáng mai mới nói, nhưng cái cậu nhanh hơn dự tính tôi 1 bước, chiếc đĩa này tôi sẽ nhận, giờ thì đi ra khỏi phòng tôi – Rick.
Gin, Ren, Sun, Lena đi ra khỏi phòng Rick với khuôn mặt như đi đưa đám. Còn Kin, thì đang nằm trong phòng nghe nhạc mà không hay biết chuyện gì.
Sáng sớm hôm sau, Kin vẫn đang say giấc nồng.
Sun, Gin, Lena, Ren chạy sang phòng Rick.
- Chuẩn bị xong chưa ? – Sun.
- Rồi – Rick kéo vali ra.
- Tên Kin dạy chưa ? – Ren.
- Hôm qua tôi cho tên đó liều thuốc ngủ rồi. Còn lâu mới dạy – Gin.
- Cám ơn rất nhiều trong thời gian qua – Rick cúi gập người thành 1 góc 90 độ.
- Gì vậy ? Sớm thế ?Còn đế tiến ở sân bay nữa mà, chẳng lẽ chị không cho em đến tiến sao ? – Lena.
- Thì đằng nào chả phải nói, thôi nói trước cho tiện – Rick cười nhẹ.
Tại sân bay…
- Trời ơi ! Nhớ cảnh từ khi tui mới sang thấy hoài niệm biết bao…Không ngờ có ngày phải tiễn bà ở đây – Sun.
- Không tiễn ở đây thì tiễn ở đâu chứ - Rick cốc nhẹ vào đầu Sun.
- Bao nhiêu kỉ niệm với chị Rick mà bây giờ chị đã sắp đi mất rồi – Lena rưng rưng nước mắt.
- Mặc dù kỉ niệm với em và chị không nhiều nhưng cám ơn chị trong thời gian qua. Nhờ chị mà bây giờ em và Lena mới có thể trở thành 1 cặp như bây giờ – Ren.
- Chị đâu có làm gì đâu, người làm chủ yếu là Sun mà – Rick.
- Nếu không nhờ chị khuyên em thì bây giờ em chẳng chịu yêu tên này đâu – Lena.
- Nhắc mới nhớ, cậu ta dù gì cũng là người mà lúc trước tôi đơn phương, nhưng cũng nhờ cậu ấy mà tôi nhận ra tình cảm của mình – Gin.
- Vậy ra bà nhiều công ơn thật nha – Sun huých tay Rick.
- Các cậu cũng giúp đỡ nhiều lắm mà. Cám ơn nha. Hẹn ngày gặp lại – Rick cười thật tươi rồi quay đầu đi lên máy bay.
- Tôi không ngờ cũng có ngày nó cười như thế đấy – Sun.
Rick chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Nhìn từ đây, Sun, Gin, Kin, Lena đang vậy tay tạm biệt, ai cũng cười thật tươi. Nhưng Rick đâu biết, trong số họ, đọng trên khóe mắt là 1 giọt nước mắt long lanh. Thật sự, họ vô cùng quý mến Rick, như người thân của mình.
Chương 76
Sau hàng tiếng đồng hồ, cuối cùng Rick cũng đã đặt chân đến đất Mĩ.
Thì ở Việt Nam lúc này, Kin vừa tỉnh giấc, thuốc ngủ hoàn toàn hết tác dụng.
Kin tỉnh dậy, thấy trên bàn có 1 bức thư.
Kin mở thư ra, từng dòng chữ nắn nót, uyển chuyển, khiến lòng người không khỏi rạo rực.
[ Gửi Kin…
Có lẽ đây là lần đầy cũng là lần cuối mà tôi viết thư cho câu nhỉ. Nhớ lại những kỉ niệm giữa cậu và tôi, thì số lần cậu tỏ tình có thể đếm trên đầu ngón tay. Và tôi cũng đã nhận ra, có lẽ, tôi đối với cậu đã có chút thay đổi. Tim tôi đập thình thịch mỗi khi tôi nhìn thấy cậu và nhói đau mỗi khi cậu đi bên cạnh 1 người con gái khác. Nói vậy thôi, chứ cậu cũng có bạn gái rồi mà. Tôi nói vậy, cậu dấy lên tình cũ, chia tay với bạn gái thì không khéo cô ấy tìm tôi đánh ghen mất. Đối với tôi, những tình cảm nhen nhóm này là thật sự không cần thiết. Cuộc đời tôi chỉ có 2 chữ công việc. Tôi sẽ tự động rút lui ra khỏi cuộc đời cậu. Đừng tìm tôi, cậu sẽ chẳng thể tìm thấy đâu.
Hôm nay tôi viết thư cốt để nói thật tình cảm của tôi cho cậu và chào tạm biết cậu.
P/s : Trần Hân Hân sẽ chính thức biến mất trong cuộc đời cậu…
Ký tên
Trần Hân Hân. ">
Kin định chạy đi tìm Hân nhưng Sun, Gin, Ren, Lena vừa về đến nhà nên đã kịp thời giữ Kin lại.
- Thả tôi ra ! Tôi cần đi tìm Hân – Kin.
- Đừng tìm Hân nữa – Gin và Ren giữ Kin lại.
- Sao ai cũng nói với tôi như vậy chứ ? – Kin.
- Đừng tìm Hân nữa, cậu không thể tìm ra đâu – Sun.
- Vừa có tin báo, Trần Hân Hân hiện đã tử vong trong 1 tai nạn xe cộ - Lena rưng rưng nước mắt.
Kin ngồi thụp xuống. Tự cảm thấy bản thân mình bất lực..
Kin hét lên thật lớn, dùng tay đấm mạnh lên sàn nhà tới nỗi bể máu…
1 tháng sau, Kin như 1 kẻ sắp chết…Suốt ngày chỉ biết rượu chè be bét.
- Nhìn anh ấy nửa sống nửa chết thế này em lại cảm thấy có lỗi – Lena.
- Em không có lỗi. Người có lỗi phải là Rick…nhưng tiếc là…nó lại không hiểu được Kin đang đau khổ tới mức nào – Sun.
- Nhưng chúng ta lại không thể nói cho Kin biết được – Gin.
- Hay giờ nói với anh ấy là chị Ice vẫn còn sống cho anh ấy vui. Chứ nhìn anh ấy thế này em đau lòng lắm – Lena.
- Đừng nói. Khó khăn này phải để nó tự vượt qua. Nếu nói chị Hân còn sống thì nó cũng sẽ trở thành như thế thôi. Phải để cho nó tự vượt qua mà sống theo kiểu “ không có em anh vẫn sông tốt” – Ren.
- Nghe ba nó nói…Rick từ khi về Mĩ cũng chỉ làm việc ngày đêm không ngớt. Có lẽ nó cũng chịu khổ không kém gì Kin đâu. Hai cái con người này thật là – Sun.
Kính Coong…
- Earl với Xuy, Xu đến chơi đó mà – Lena.
Lena mở của cho họ vào.
- Dạo này không thấy Kin đi học, tớ đến xem cậu ấy sao ? – Xuy.
- Kia kìa, Hân biến mất mà nó như thằng sắp chết ấy – Sun.
- Trời ! Trông khổ quá – Xuy.
- Trông ảnh như người điên ấy – Earl.
Xu lao vào chỗ Kin…Lúc này Kin đang cầm chai rượu ực lấy 1 hơi.
- Anh đừng uống nữa – Xu giật lấy chai rượu.
- Đưa đây ! – Kin cố giật lại.
- Anh uống tiếp đi ! Anh vẫn buồn đúng không ? Anh nghĩ uống rượu mà quên được sao ? Hãy tập cách quên đi. Nếu không mãi mãi anh cũng chỉ như vậy thôi. Anh cũng nên nghĩ tới việc chị Hân mong anh đứng lên và sống tiếp chứ - Xu ném chai rượu xuống đất.
Kin thẫn thờ…Hẳn cậu ta đã nhận ra rồi.
1 năm sau…Tại Mĩ…Trụ sở công ty Loyal Beauty.
Cốc…Cốc…
- Vào đi ! – Giọng nói sắc lẹm như dao găm.
- Chi nhánh ở Việt Nam đang gặp khó khăn thưa giám đốc – Thư Kí.
- Cử người đi khắc phục.
- Nhưng mọi người đều đang bận với bản thiết kế mới. Không ai trong công ty còn thời gian sang Việt Nam ạ - Thư kí.
- Đích thân ta sẽ về Việt Nam.
Vẫn là cái giọng sắc lẹm ngày nào…Nhưng nay còn lạnh lùng hơn gấp bội.