- Thể loại: Truyện Teen.
- Ngày gửi: 2015-07-12/14:09:35
- Người gửi: Admin
- Lượt xem: 707
-Devil mi dẫn con người ta đi đâu mà ghê zậy – Ken dở giọng trêu chọc
-Đi đâu mà đi
-Nè, thôi về đi, chẳng lẽ đứng đây nói quài – Han Yu cười rồi nói
-Ừ, quay lại lều đi – HA RA cười, giờ cô cũng đã bớt lo hơn
-Ừ
-Ok
Nhưng cả đám vừa mới đi được vài bước
Bịch
-HẢ, Windy – Ha Ra Yumi vừa quay lại thì đã thấy Windy xỉu dưới đất
-Windy
-Windy Chương 10 Hiểu lầm
2 ngày sau..
-Hơhơ - Đôi mắt Windy từ từ mở ra , cô hơi nhíu lại vì cũng mấy ngày rồi đôi mắt chưa tiếp xúc với ánh sáng
"sao không có ai zậy trời" - Đây là ý nghĩ sau khi cô đưa mắt nhìn xung quanh
Cạch - Là tiếng mở cửa #40tg:tạm thời bỏ qua chuyện 2 ngày trước nha, hi, yên tâm sau này sẽ có dịp được nhắc lại thôi#41
-Devil - Windy hơi bất ngờ vì người mà cô nhìn thhấy đầu tiên lại là Devil
-Tỉnh rồi à
-Ưm, mới tỉnh - Windy mệt mỏi ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường trả lời
-Bọn kia về nhà nghĩ ngơi xíu rồi, dù sao 2 ngày nay mi bị bệnh, tụi nó cũng đâu có được nghĩ ngơi nhiều
-Bệnh ?? - Windy trố mắt ra nhìn xung quanh rồi sau đó phán tiếp 1 câu làm Devil xém té ghế : Ủa, đây là bệnh viện
-Ơ hay, chẵng lẽ là nhà mi, hỏi zậy mà cũng hỏi được - Devil chấp tay lên trán ra vẻ bái phục
-Ờ hi, tại ta quên í mà, nhưng ta bệnh, là bệnh gì ??
-Bị sốt, bó tay mi luôn
-Hì, zậy chắc tại ta dầm mưa đó - Windy như nhớ lại, mặt tỏ vẻ hiểu
-Để ta alo cho tụi kia đã cho tụi nó bởt lo - Devil cầm điện thoại lên
-Ừ
Hôm nay Windy sẽ đi học sau 3 ngày nằm bệnh viện, thật ra nó cũng định đi học sau khi tỉnh lại rồi nhưng bọn nó cứ bảo nghĩ đi, thật là đôi khi quan tâm quá cũng không tốt
-Devil, Ken xíu học xong tụi ta tới nhà mi chơi nha – Windy vui vẻ vỗ vai Devil #40tg :Devil sống chung với Ken nha, tại hai anh đều là người Việt qua đây học, chơi thân với nhau từ nhỏ cơ #41
-HẢ, mới khỏe mà đi chơi cái gì, ở nhà – Devil gằn giọng phản đối ngay lập tức
-Ơ, Ken – Windy chuyển hướng sang năn nỉ Ken nhưng, đưa tay lay lay tay áo cậu
-Ờ, ...
-Đi mà – Windy lại giở giọng...mía lùi
-Ờ, nhưng mà chỉ được tới chơi thôi , không – được – phá –Ken bị thuyết phục rồi
-Yeh – Windy la lớn quay qua lè lưỡi trêu chọc Devil....khổ
-Này, bô đó là nhà của mình mi à – Devil quay qua Ken
-Thì cho bọn nó tới chơi xíu đi, dù sao Windy cũng khỏe rồi, sao phải thế, hay là... – Ken ngập
ngừng,miệng cười gian
-Nè, nè không có chuyện đó đâu nha – Devil nhăn mặt
-Thì ta có nói gì đâu, có tật giật mình à – Ken lại châm dầu vô lửa
-Mi...
Reng....reng
-Devil định cãi lại nữa thì tiếng chuông kết thúc giờ giải lao cũng vang lên, tiết tiếp theo là tiết của bà cô hơi chằn lửa nên bọn nó có nghiêm túc hơn tí xíu #40chỉ là nghiêm túc hơn thôi nhá#41
Vài tiếng sau , tại nhà 2 anh
-Woa, đẹp quá – Windy lao vào ngồi vào bộ ghế cực êm, giá phải vài nghìn đô la nhìn quanh phòng khách rồi tán thưởng, phòng khách trong rất nhã nhặn và sang trọng chỉ có màu trắng tinh khiết cùng với những vật dụng đắt tiền, con nhà giàu có khác
-Đẹp thế, cái này mà “chôm” được 1 món chắc cũng giàu to – Windy tặc lưỡi cười khúc khích
-Chôm ??? – Ha Ra ngạc nhiên, khi học xong cô với Yumi, Han Yu mới được thông báo về cuộc đi chơi này, đúng là ham ngủ mà
-À, hi, ta nói giỡn thôi , bọn mi đừng nghĩ tầm bậy – Windy cười, chỉ là 1 câu nói bông đùa nên cũng không ai để ý cho lắm
-A, cậu Han Yu tới chơi – Từ ngoài 2 cô bé rất xinh chừng 18,19 tuổi bước vào nhìn cách ăn mặt chắc không phải là con nhà giàu
-Đây là – Yumi lơ tơ mơ nhìn Ken với Devil cùng ánh mắt khó hiểu
-Hi, đây là, 2 em giúp việc của tụi ta, xinh hông – Ken nói nhìn “2 em” giúp việc nở nụ cười thân thiện
-Đây là bạn cùng trường của tụi anh – Devil chỉ vào chỗ Windy, Ha Ra cùng Yumi đang đứng giới thiệu
-À, chào chị – Con bé mặt áo cam cười nói nhìn cũng rất hòa đồng nhưng cô bé áo xanh thì không nói không cười từ khi thấy bọn con gái nó tới, chỉ nhìn Windy với ánh mặt mà đối với cô thì phải nói là ớn lạnh
-He lu – Yumi nhiệt tình chào lại, Ha Ra cũng vậy không ai để ý cho lắm chuyện này
-Thui, tụi em đi chuẩn bị đồ ăn cho mấy anh chị dùng nha – con bé áo cam lại nói rồi lôi tuột con bé áo xanh đi
20’ sau, cơm vẫn chưa dọn ra
-Sao lâu vậy, hay là cần mình vào bếp giúp vậy – Windy mất kiên nhẫn nói, bụng cô đói lắm rồi mà không biết rằng có bao ánh mắt nhìn cô như nhìn sinh vật lạ
Bỗng Yumi đưa tay lên sờ trán Windy
-Mi khỏe rồi thiệt không vậy
-HỬ – Windy đần mặt
-Trời ơi , chơi với mi bao năm rồi giờ ta mới biết mi ...cũng biết nấu ăn – Yumi cười nói
-Nè, bọn mi – Windy lia mắt nhìn quanh thì thấy ai cũng nhìn cô như nhìn người sao hỏa thế là
-Ê, bọn mi khinh thường ta vừa thôi nhé, ít nhất pama cũng khen ta nấu ăn ngon đó ngen
-HẢ????? – Cả bọn hét lên làm Windy càng tức khinh thường cô đến thế là cùng
-Mi, nấu ngon – Yumi lại tiếp tục đần mặt
-Xí, kể cho mà nghe, 2 năm trước trong 1 lần zú nuôi đi vắng chính ta tự nấu cho cả gia đình ăn và được khen ngon đó nha – Windy tự hào kể
-Hả, ai zà, thế cậu nấu món gì – Yumi hỏi đầu hơi choáng
-Hề, E hèm, trứng ốp la, trứng chiên, trứng luộc, thịt luộc #40hơi cháy xíu nhưng vẫn ngon#41, rồi rau luộc .Đó đủ các chất dinh dưỡng luôn – Windy cười kể ra 1 mạch, lần này chắc cả bọn đã té ghế thật sự
-hahahahaaaa, công..công nhận, Windy nấu ăn giỏi gê, toàn mấy món mà ai cũng nấu được, hahaha – Ken cười muốn sái cả quai hàm chọc Windy
-NÈ, tụi mi có nấu được như thế không mà dám chê .HẢ – Windy đỏ mặt, người ta là lần đầu vào bếp mà nấu được như thế là prồ lắm rồi
-Tụi ta đâu nấu được những món đó đâu, nhưng chắc đứa tre 10 tuổi ngoài đường thì biết nấu đấy – Ken lại tiếp tục trêu chọc
-Hừ, nhà bếp ở đâu, đã thế ta sẽ trổ tài cho mà xem – Windy vùng vằng đứng dậy bỏ đi
-Hi, đi chậm thôi coi chừng lạc í lộn, té chứ, hahaha – Ken nói với theo
Windy vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa bọn Ken tả tơi , mà nhà bếp ở đâu trời
-Nhà gì đâu mà rộng giữ – Windy vừa đi vừa nói
10’ sau
“A, đây rồi, nhà bếp gì mà loằng ngoằng giữ, không biết phòng ăn ở đâu nữa, hừ” – Windy nghĩ rồi cô định bước vào nhưng cô chợt khựng lại..
-Nè, Jen, mi nấu ăn đàng hoàng coi – Con bé áo cam vừa đảo nồi thịt vừa nói khi thấy con be Jen#40áo xanh#41 đứng nêm canh mà cứ vùng vằng.
-Đàng hoàng sao nổi, bộ mi không thấy gì à, hơn 1 năm nay, đây là lần đầu mấy ảnh dẫn bạn về nhà trừ anh Han Yu ra ,đã vậy còn con gái nữa chứ – Jen tỏ thái độ
-Mệt quá, mà đã chấp nhận hi sinh thân phận tiểu thư để tới đây rồi thì làm ơn dẹp bỏ mấy cái í nghĩ độc ác ra khỏi đầu đi – Con bé áo cam tiếp tục nói
- Ricky , mi im đi , mấy con nhỏ đó là cái thá gì mà được mấy anh ấy dẫn về nhà chứ, đứa thì mập, đứa thì tỏ vẻ “tiểu thư”– Jen chửi
-Mi cứ nghĩ vậy ta thấy mấy cô ấy cũng được ấy chứ rất hòa đồng – Ricky nói
-Hòa đồng, hứ, nhưng trong mắt ta bọn nó là cái gai – Jen lại chửi, trên mắt ánh lên tia giảo hoạt
-Ơ, đấy là ta khuyên mi thôi, từ lúc mi nhìn thấy mấy ảnh lần đầu tiên tới giờ không biết mi đã hại biết bao nhiêu nhỏ bạn gái của ảnh rồi – Ricky #40áo cam nói#41
-Sao mi biết, chẵng lẽ...- Ren giật mình, nó luôn giấu Ricky ngấm ngầm hại những đứa được đi cạnh mấy ảnh ở bar, ở ngoài đường mà nó đã sơ suất là còn ở trường nữa.
-Đúng, ta theo dõi mi đấy – Ricky tắt bếp múc tô canh nóng hổi ra khỏi nồi để lên cái bàn thấp thấp kế bên cái chỗ Ren đang đứng.
-Nếu đã biết hết rồi thì mi khôn hồn hãy im lặng đi, đừng quên mi cũng là tiểu thư, mi cũng giống như tao, thích mấy ảnh mới giả dạng là con nhỏ nghèo khó, rồi đến đây thôi, hahaha – Jen cười , 1 nụ cười đểu giả