XtGem Forum catalog
Image

wap đọc truyện online, kho truyện hay mới cập nhật

trang chu Về Trang Chủ.
game hay Game Iwin Online.
game hay Game BigKool Online.
game hay Game IOnline Online.
Ứng dụng xem video hài clip hay nhất. (giá 15000đ)
Trang chủ » Truyện Tình Yêu » Nơi Đâu Tìm Thấy Em

Nơi Đâu Tìm Thấy Em - Truyện Tình Yêu


bạn đang xem bài Nơi Đâu Tìm Thấy Em thuộc thể loại Truyện Tình Yêu được update vào thời gian 2015-07-14/13:04:43 hãy cùng admin đọc truyện nhé, chúc các bạn online vui vẽ...
Bạn có thể muốn đọc:



Hôm nay không biết ngày gì mà mình toàn gặp những cô nàng xinh đẹp nhỉ? Em ấy gượng dậy được, biết tôi đang chăm chú nhìn liền khẽ nhăn mặt :

- Anh nhìn gì chứ ?
- À không…em…có sao không ? – Tôi giật mình vội hỏi.
- Sao gì ? – Em ấy hỏi trống không.
- Thì…anh…em bị ngã mà, có đau lắm không ? – Tôi ngập ngừng nói.
- Hơ, không đau mới lạ! – Nói rồi cô bé đó quay đi, tôi đứng đực mặt ra, chẳng ngờ cô em lại kiêu kì đến thế, mình hỏi thăm như thế mà lại trả lời một cách lạnh lùng, đúng là…

Tôi dựng lại xe cho em ấy rồi nói :

- Cho anh xin lỗi nhé, anh không cố ý đâu! – Tôi tỏ ra hối lỗi.
- Ừm được rồi! Anh...về đi! – Nói rồi cô nàng ngồi lên xe đạp đi.

Đợi đến khi em ấy đi khuất rồi, tôi mới sực tỉnh ra là mình vừa quên mất hẹn đá bóng với lớp, nhìn đồng hồ thì đã 5h30. Nãy giờ lạc đường với tai nạn nên mất nhiều thời gian. Tôi nhớ lại con đường ra sân mà lúc nãy cô nàng xinh đẹp đã chỉ cho, lòng thầm mong mấy thằng bạn không xử mình.

Một lát sau, tôi đã đến được sân, không may là bọn trong lớp đang bực mình vì bị thiếu người nên thua đội bên nên lao vào “xử” tôi một trận. Thằng Quân hét lên:

- Cái thằng kia biến đâu từ nãy đến giờ hả?
- Hề hề, mấy chú bình tĩnh, làm gì căng thế! – Tôi đang phê nên đáp bừa.
- Bình tĩnh cái con khỉ, bọn mình thua 2-0 rồi! – Bọn trong lớp mặt thằng nào thằng nấy như bọn giang hồ đòi nợ thuê.
- Ơ liên quan đến tao chắc? – Tôi ngạc nhiên.
- Tại thiếu cái vị trí tiền đạo cắm của mày mà bên mình không ai ghi nổi bàn nào!
- Ờ nhỉ! – Tôi gãi đầu cười trừ.
- Mày đừng có giả ngây giả ngô như thế, anh em vào úp nó một trận! – Thằng Huy hiến kế.
- Ê bình tĩnh....! – Tôi chưa nói hết câu đã bị bọn nó lao vào úp.

Cuối cùng thì hơn 6h30 tôi cũng lết về được nhà, người đầy “thương tích”, nhưng trong lòng mừng thầm vì hôm nay đã “giao lưu” được với hai cô nàng xinh đẹp. Lúc đi ngang qua phòng của bố mẹ, thấy hai người đang bàn chuyện gì ghê lắm, tôi tò mò ghé đầu sát cửa lắng nghe. Giọng bố tôi vang lên:

- Con bé sắp thuê nhà nhìn trông khá lắm, không biết thằng An nhà mình thế nào?
- Anh này nói linh tinh, tụi nó vẫn trẻ con, yêu đương gì sớm!
- Em cứ nói thế, bọn nó lớn rồi, con bé ít hơn thằng nhà mình một tuổi à?
- Ừm chính thế nó mới còn nhỏ!
- Mà bao giờ nó chuyển sang em nhỉ?
- Chắc tầm vài ngày nữa, nó còn thu xếp một số đồ đạc.
- Con bé ở đây một mình à? – Bố tôi bỗng nhớ ra, ngạc nhiên hỏi.
- Ừ, nghe nói bố mẹ nó đi làm ăn bên nước ngoài rồi!
- Tội nghiệp, chắc nó buồn lắm! – Bố thở dài.
- Để thằng An nhà mình chơi với nó cho bớt , ở đây hi vọng nó vui hơn!
- Anh hi vọng nhà mình sớm có con dâu! – Chợt bố tôi cười lớn.

Nghe thấy tiếng mẹ tôi thở dài rồi định ra ngoài, tôi vội vã nhảy ngay lên phòng, trong đầu nghĩ không biết đứa con gái sắp thuê nhà mình trông thế nào.

Tôi nghĩ mình cũng nên sớm tìm được người yêu. Ở tuổi này có thể người lớn cho là sớm nhưng tôi nghĩ chúng tôi cũng đủ khả năng để yêu và được yêu. Đó chắc chắn là một niềm hạnh phúc rất lớn với mỗi con người. Trước giờ tôi cũng có vài em theo đuổi, nhưng lúc đó tôi đều từ chối để có thể tập trung vào việc học. Giờ nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc khi hồi đó mình quá cứng nhắc, xem trọng "sự nghiệp" hơn cả hạnh phúc tinh thần.

Đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, thấy có một ngôi sao lấp lánh ở góc trời, tôi bất giác mỉm cười...

Chương 2:
Ngày hôm sau, khi lên lớp, tôi tiếp tục bị mấy thằng bạn “xử lí” vì tội đi đá muộn. Vừa đặt chân vào lớp, bọn nó lại lao vào tôi mà hỏi tội:

- A cái thằng làm đội mình thua kia rồi!
- Đệch, mấy chú lại gây sự à! – Tôi bực bội nói.
- Tại mày chứ tại ai mà phàn nàn, hehe!

Sau một lát thì cũng giải tán, thằng Quân đập vai hỏi tôi:

- Hôm qua mày đi đâu thế? Mọi khi mày đúng giờ lắm cơ mà!
- Ờ tao bận đi… phụ mẹ mua đồ ấy mà, thôi để tao học bài đi! – Thấy tôi không có hứng trò chuyện nên nó cũng hết hỏi han, quay lại với bài học của mình.

Nói là học bài chứ đầu óc tôi vẫn nghĩ đến người con gái hôm qua. Thế là trong giờ học, tôi không hề tập trung chút nào, và hậu quả là…tôi bị gọi lên đọc bài trong 2 tiết liên tiếp, mà toàn là môn xã hội. Đầu tiên là môn Sử:

- Em An cho cô biết Liên Xô tan rã năm bao nhiêu? – Cô Sử ra câu hỏi.
- Dạ...dạ năm...! – Tôi quên mất sự kiện này xảy ra từ bao giờ nên trả lời nhát ngừng, đồng thời đưa mắt lo lắng nhìn xuống dưới cầu cứu sự trợ giúp của bọn bạn.

Mấy thằng bạn chắc vẫn đang bực về chuyện hôm qua nên nhắc đểu:

- Năm 2010 chứ còn năm nào nữa, chẹp, thằng này...!

Lúc đó không hiểu sao tôi lại nghe theo bọn nó, chắc do bí quá:

- Dạ thưa cô, năm kỉ niệm 1000 Thăng Long, năm 2010! – Tôi chém ra.

Cô giáo nhìn tôi lắc đầu ngán ngẩm, rồi ghi chép gì đó vào sổ. Còn bọn ở dưới đang cười lăn lộn, nhất là mấy thằng nhắc đểu mình. Tôi xấu hổ cầm vở về chỗ, trong đầu tự nhủ lần sau không thèm nghe bọn nó nữa.

Khi điều không may xảy ra thì nó có xu hướng xảy ra tiếp. Và điều đó đúng với tôi. Sau cô Sử, đến lượt thầy Địa:

- Em cho thầy biết Việt Nam thuộc kiểu khí hậu nào?
- Dạ...thuộc kiểu...! – Tôi lại ngắc ngứ không biết Việt Nam mình nó thuộc kiểu nào nữa.

Thằng Quân nhắc thầm:

- Kiểu Hàn đới mày ạ, tin tao đi!

Và tuy đã tự nhủ là không nghe bọn nó nữa, nhưng khi thấy phao cứu sinh thì những người sắp chết trôi như tôi không thể nào không bám lấy. Thế là:

- Dạ thuộc kiểu Hàn đới ạ! – Tôi đọc như cái máy.
- Ha ha, thằng An học kém hơn cả học sinh lớp 6! – Quân phá ra cười.

Thế là tôi nhận điểm một vào sổ, không biết để đâu cho hết nhục, tôi cúi gằm mặt đi về chỗ, thầm nghĩ thể nào cũng bị cô chủ nhiệm nói.

Và đúng cuối giờ, cô chủ nhiệm đã phê bình tôi:

- Em An học thế này thì làm sao có thể thi được chứ!
-…. – Tôi im lặng cúi mặt.
- Từ nay bạn Như Ngọc sẽ kèm bạn An học mấy môn xã hội, được không Ngọc ? – Thế là cô phân công đứa con gái học khá giỏi, đứng nhất nhì lớp tôi về khoản xã hội, và cũng…xinh xắn nhất trường để kèm tôi học.

Nhưng tôi không để ý nhiều đến em ấy, đơn giản là hồi trước tôi có nói chuyện với Ngọc, và kết quả là...không dám bắt chuyện với em ấy nữa vì Ngọc hoàn toàn không để ý đến lời tôi, thậm chí còn sẵn sàng báo với cô nếu tôi tiếp tục nói sau khi em ấy nhắc. Lạ là mọi đứa con trai khác em không hề phớt lờ lời của bọn nó mà còn nói chuyện rất sôi nổi nữa, chắc mình bị em ấy ghét sẵn rồi.

Tôi thấy mấy thằng con trai trong lớp xì xào bàn tán, chắc bọn nó tiếc vì mình không được em Như Ngọc kèm học. Nói là kèm học chứ thực sự bọn nó muốn nói chuyện nhiều hơn với em ấy. Thấy em Ngọc còn vui vẻ nhận lời, bọn nó càng khó chịu hơn nữa, mặt thằng nào thằng nấy nhăn nhó đến ghê. Còn tôi thì ngạc nhiên vô cùng. Sao em ấy dạo này thay đổi hẳn thái độ với tôi vậy nhỉ? Và chắc vì để tiện kèm hơn nên cô quyết định…chuyển cho tôi ngồi cạnh em này. Quyết định của cô khiến bọn con trai phản đối rào rào:

- Cô ơi bạn An cao lắm, vào đây che mất tầm nhìn của em!
- Không được đâu cô, bạn An vào đây nói chuyện nhiều lắm!

« Trang sau 123457 Trang tiếp »

Xem Nhiều Truyện Tình Yêu Hơn...

Từ khóa: nơi, Đâu, tìm, thấy, em
Bình Luận & Chia Sẻ

Bạn đang xem

Nơi Đâu Tìm Thấy Em

Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên
Facebook Google twitter Qr Code
Game Đang Hot